SUNG SƯỚNG TRONG CHIẾN THẮNG, TÔI BẬT NGỬA KHI BIẾT LÝ DO TÌNH ĐỊCH NHƯỜNG ANH CHO MÌNH

Tôi sung sướng khi cuối cùng tình địch cũng chịu thua và nhường anh cho tôi. Nào ngờ lý do mình lại là kẻ nhận của bỏ đi của cô ta.

Tôi có một người có số khá may mắn. Sinh ra trong một gia đình giàu có, từ nhỏ đã không phải động chân động tay chuyện gì. Đi đâu cũng có xe đưa rước, muốn gì là được cha mẹ đồng ý cái đó. Vì thế từ nhỏ, tôi đã có tính muốn gì là phải có bằng được thứ đó. Nếu không tôi sẽ cảm thấy không yên trong lòng. Đặc biệt là trong chuyện tình cảm.

Chính vì điều này mà tôi trở thành kẻ thứ ba trong chuyện tình cảm của anh. Tôi gặp anh khi sau khi vừa mới ra trường được một năm. Lúc đó, tôi có rất nhiều vệ tinh theo đuổi. Toàn những người học giỏi, tài cao nói lời yêu tôi nhưng tôi không hề mảy may rung động. Vậy mà chỉ mới gặp anh lần đầu, tôi như bị sét đánh bởi vẻ ngoài chững chạc cùng sự điềm tĩnh của anh. Tôi biết anh sẽ là tình yêu của đời mình nên chủ động theo đuổi và tán tỉnh anh mặc dù anh nói đã có người yêu và hai người đã có kế hoạch kết hôn.

Nhiều bạn bè biết chuyện khuyên can tôi rất nhiều. Rằng anh lớn tuổi hơn tôi rất nhiều mà tôi cũng không nên phá hoại chuyện tình cảm của người khác. Nhưng tính tôi là vậy, cái gì càng khó có được thì tôi càng ham. Điều này càng đẩy quyết tâm của tôi lên cao. Tôi đứng đợi anh mỗi khi anh tan sở, rồi nằng nặc đòi đi ăn tối cùng anh. Tôi chủ động nhắn vào máy anh những lời yêu thương, mong cô bạn gái của anh cũng đọc được.

Được một thời gian, tôi quyết định gặp bạn gái anh để nói chuyện sòng phẳng với cô ta. Cho dù cô ta có kéo bè kéo cánh đến dù họa tôi cũng không sợ. Nhưng khác với suy nghĩ của tôi, cô ta chỉ đến một mình. Thái độ cũng không có gì là hằn học. Cô ta còn chủ động thoái lui, nhường anh cho tôi. Mong tôi và anh có một cuộc sống hạnh phúc.

Không có từ ngữ nào diễn tả được cảm giác đắc thắng của tôi khi đó. Hẳn cô ta cảm thấy kém cỏi so với tôi nên mới nhận thua. Cuối cùng, sau bao nhiêu cố gắng, tôi cũng có được anh về tay mình. Mãi lâu về sau này tôi mới đau đớn biết được lý do khiến cô ta đồng ý nhường anh cho tôi.

Tôi và anh cưới nhau vài tháng sau đó và sống một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc. Nhưng sau khi sống với nhau một năm mà vẫn chưa có con, tôi bắt đầu lo lắng. Sợ nguyên nhân là do mình, tôi đến bệnh viện để khám và nhận được kết quả mình vẫn khỏe mạnh. Một hôm, lúc tình cờ gặp lại cô ta trong quán cà phê, tôi mới bàng hoàng khi cô ta tiết lộ lí do khiến cô ta rút lui là do anh không thể có con. Giờ đây cô ta đã lấy chồng khác, nghe đâu cũng giàu có và đã có con để ẫm bồng.

Tôi đau khổ khi biết mình chỉ là đứa ôm lại cái thứ người khác vất đi. Tôi buồn nhưng không biết phải làm sao. Gắn bó hơn 2 năm, tôi bất chấp mọi giá trị để bên anh không lẽ giờ chia tay?

Theo mesausinh.vn